TRANG THÔNG TIN CỘNG ĐỒNG HỌ NGUYỄN TIÊN ĐIỀN

Quay lại

Lễ kỷ niệm 425 năm họ Nguyễn Tiên Điền

Kỷ niệm 425 năm hình thành và phát triển là dịp để chúng ta cùng nhau tụ hội về đây, ôn lại ký ức đầy tự hào của dòng tộc đã chảy trong huyết mạch, nuôi dưỡng bao thế hệ gia tộc ta - đó là dòng chảy của cội nguồn, của gia phong, của những giá trị đã được khẳng định qua thời gian, nuôi dưỡng biết bao thế hệ...Trong dòng họ của chúng ta, đạo đức không chỉ nằm ở lời dạy, mà hiện diện trong cách sống, trong những sinh hoạt hàng ngày mà những người thầy nổi tiếng, đặt nền tảng cho sự học và gia đạo của dòng họ như cụ Nguyễn Quỳnh, Nguyễn Trọng. Những trước tác như Gia huấn ca, Đại hiếu chân kinh, Tích thiện gia huấn là kim chỉ nam định hướng nhân cách, trí tuệ của các thành viên trong gia tộc: học để hiểu thấu quy luật, làm quan để gánh lấy trách nhiệm, hiếu với cha mẹ, nghĩa với người thân, và rộng hơn là lòng trắc ẩn với mọi kiếp người. Và rõ ràng trong nếp sống ấy vai trò của những người phụ nữ từ bà Lê Thị La, bà Phan Thị Minh, đến bà Đặng Thị Dương, bà Hoàng Thị Nên… là những người giữ cho nếp nhà, ngọn lửa đó không bao giờ tắt bằng cách sống bao dung, đôn hậu, họ làm cho chữ “Nhân” trở thành hơi thở trong mỗi gia đình. Từ nền tảng ấy, những con người của họ Nguyễn Tiên Điền lớn lên không chỉ để thành đạt, mà để biết gánh trách nhiệm, để biết đau với nỗi đau của nhân thế. Và có lẽ chính từ đó, một tâm hồn mà tên tuổi vượt ra khỏi biên giới của gia tộc, trở thành niềm tự hào của cả dân tộc như Nguyễn Du mới có thể cất lên tiếng nói khiến cả dân tộc lặng đi suốt nhiều thế kỷ, cả nhân loại ngưỡng mộ vinh danh. Khi nhắc đến Nguyễn Du, người ta nghĩ đến Truyện Kiều. Nhưng ccũng không thể không nhắc đến Thanh Hiên thi tập, Nam trung tạp ngâm, Bắc hành tạp lục và Văn tế thập loại chúng sinh. Những trước tác đã đưa ông lên tầm thời đại khoogn chỉ bởi sự tài hoa mà còn bởi chữ tâm xuyên suốt., kinh đôngh nhân tâm. Chính chữ tâm và chữ tài trong ông là sự kết tinh qua nhiều thế hệ của dòng họ Nguyễn Tiên Điền. Đó là gia phong dòng tộc, có đạo học của cha, là tình yêu của mẹ, là nhưng trải nghiệm trong những năm tháng lưu lạc chốn nhân gian. Và hơn hết, có cả ký ức của một gia tộc từng trải qua bao thịnh suy cùng binh biến. Cũng vì lẽ đó, mặc dù phải thốt lên “Trời kia đã bắt làm người có thân / Bắt phong trần phải phong trần…” Nhưng ông cũng kết luận: “Thiện căn ở tại lòng ta / Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.”